Chien Quoc
Lời của Biển


Em đâu rồi để mình anh cô quạnh?
Một chữ tình sao nỡ đành quên nhanh.
Biển kêu gào trong từng cơn tuyệt vọng
Dâng sóng căm hờn, đòi lại san hô,

Sao ai nỡ đành tâm mà chia cắt.
Để biển buồn, năm tháng biển nhớ mong,
Để rồi từ đây...
Biển đã mất em rồi.
Cơn sóng nhỏ thay lời thương lời nhớ,
Bọt sóng biển tan bay vào gió.
Hay lệ tình biển khóc nhớ san hô,
Trong cơn điên tình... biển muốn...
Dâng sóng cao nhấn chìm cả thế gian,
Cuốn trôi mọi thứ để thóa chí căm hờn.
Nhưng....
Biết tìm đâu khi đã mất em rồi.
Tình của biển, san hô nào có biết,
Biển luôn buồn khi thiếu vắng san hô.
Tình của biển tình yêu bất tử,
Lòng thầm mong san hô sẽ trở về.
Biển không sầu kêu thét tận ngàn năm...



Đây không phải là lời của bài thơ, đây là lời của Biển dành cho San hô, xin tặng riêng em...người anh yêu.

(Lời tâm sự của các hạ Hoài Diệt)