|
Lạc Vào Chiến Quốc - Chương III Chương III : Tầm Sư Học Đạo Sau khi chia tay với Khang tại Tân Thủ Thôn, Duy bắt đầu cuộc hành trình của mình. Duy đi lang thang trên các map để tìm đường tới Mao Sơn, cuối cùng Duy cũng đã tới Thái Sơn, chỉ cần qua được ngọn núi này thì Duy có thể gia nhập Mao Sơn phái. Nhưng thật ko dễ dàng để đến Mao Sơn, Duy vừa bước đi thì hàng trăm ánh mắt của những con thú ở nơi đây đổ dồn vào Duy. Duy xanh mặt tía tai , giọng lắp bắp : - Mấy đại ca tha cho em vô tình đi wa đây thôi ! 
Nói rồi Duy chạy 1 mạch, tưởng chừng như mình đã thoát, bỗng Duy nghe thấy những tiếng bịch…bịch như tiếng bước chân, Duy quay lại thì ra là bọn thú đuổi theo. Duy lên ga chạy hết tốc lực, tốc độ của Duy hiện giờ cỡ 3km/1h ( hết sẩy ). Đây rồi cuối cùng cũng tới cổng Mao Sơn, Duy cố gắng hết sức bắn thật nhanh vào trong phái. Trong khi chạy Duy nghe được tiếng xoẹt như tiếng của 1 cái gì đó rách, Duy cảm thấy mát mát ở mông. Hú vía ông địa cuối cùng Duy cũng tới được Mao Sơn. Duy đi thẳng đến chỗ Mao Sơn Chân Nhân để xin vào học. Nhìn thấy Duy cùng với bộ đồ rách rưới Mao Sơn Chân Nhân nói : - Thằng kia đứng lại ! Mi muốn gia nhập Mao Sơn à ! Duy vừa mở miệng chưa kịp nói tiếng nào thì Mao Sơn típ : - Muốn vào thì nộp tiền học phí 300k ! Duy há hốc miệng rồi quát : - Ông là ăn cướp hả ? Tân thủ mới lên tiền đâu mà đưa, mà vô môn phái mắc mớ gì đưa tiền ? Mao Sơn Chân Nhân mặt hầm hầm nói : - Mày không tính tiền điện nước mày ở đây àh , chưa kể tiền học phí, tiền bảo hiểm ,… Mao Sơn Chân Nhân chưa kịp nói xong thì bị 1 chiếc dép lào bay thẳng vào mồm Duy chạy lên nhặt chiếc dép rồi chạy một mạch ra khỏi núi Mao Sơn. Duy thất vọng về Mao Sơn , Duy đi lang thang rồi vô tình lạc vào Loan Đạo, Duy đang lang thang thì 1 tên mang mặt nạ, người ko mặc áo chỉ có 1 cái khố và cầm cây đinh ba chỉ vào Duy: - Ôn con , thấy Thủy Quỷ đại ca ở đây mà không chào à, chắc chú mày muốn chết à ! Duy mặt mày tái mét không còn 1 giọt máu miệng lắp bắp nói : - Dạ mấy đại ka tha cho em, em chỉ vô tình đi ngang wa đây thôi, em còn yêu đời lắm !:129: Nói xong Duy 3 chân 4 cẳng vọt lẹ, nhưng không may trong lúc chạy đã bị tển Thủy Quỷ đánh trúng 1 phát, Duy vẫn cố gắng chạy, mắt Duy bắt đầu lớ mờ , Duy đã kiệt sức Duy nghĩ : “Thôi hết rồi, ta sẽ không bao giờ về được thế giới của mình” nói rồi Duy lịm đi. Sáng hôm sau Duy tỉnh giấc sau giấc ngủ dài, Duy nghe được tiếng chim hót, Duy mở mắt ra : - Ủa đây là đâu ? Mình chưa chết sao ? Duy mở tung cửa bước ra ngoài, đây là 1 trang viện những người nơi đây thoắt ẩn, thoắt hiện như 1 bóng ma. Một người đàn ông cao to cầm cây quạt đến nói với Duy : - Tỉnh rồi hả nhóc ? Khỏe hẳn chưa ?  - Ơ, dạ tỉnh rồi, àh mà chú bác hay anh chị gì ấy cho hỏi đây là đâu vậy ? - Tán vỡ mồm bây giờ, ta là đực rựa thế này mà dám bảo chị àh, ta xin tự giới thịu ta là Đường Bưu, nơi đây là Đường Môn ! Duy nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi nói : - Sao biết được lỡ đực rựa nhưng mất cái “ấy” thì sao ! - Tên này người muốn về Tân Thủ Thôn không ! – Đương Bưu vừa nói vừa bẻ tay răng rắc. - Thôi ko đùa nữa ! – Duy vừa nói vừa thở dài. - Sao thế nhóc chuyện gì thế ? - Híc tui không gia nhập môn phái được ! - Không sao vào Đường Môn đi ku ! - Free chứ ! - Đảm bảo free mà ! - OK thế thì vào !
Sau khi làm hết các nghi thức gia nhập môn phái, Duy giờ đây đã trở thành 1 Đường Môn, xuất quỷ nhập thần ( hơi quá ) khả năng khinh công tuyệt đỉnh ( sào 1m ko biết nhảy qua chưa ). Nói chung Duy đã trở thành 1 sát thủ. Hôm nay tới đây thôi.
Xem Chương II tại đây. ( Thất Quốc Tổng Quản ) |